Culture studies‎ > ‎

Songs about Hanoi

Hà Nội  lời ca cho màu lá
T T P, Tha hương 11 June 2017, Lời ca cầu cho những hàng cây còn sót lại, Bạn tìm được bao nhiêu giai điệu thân quen?

Hà Nội ơi, một trái tim hồng.
Hàng cây xanh bao mùa lá đỏ,
con sông Hồng chảy dài nhung nhớ,
Hồng Hà ơi buồm ai khe khẽ thuyền về 
Cành me thì thầm gục đầu vào dĩ vãng 
Tiếng ve kêu râm ran suốt đêm hè 
Giọng dân ca sao gợi nhắc hồ Gươm. 
Hà Nội ơi xanh xanh liễu rủ mặt hồ Gươm 
Cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng 
Hà Nội ơi. 
Những con đường rất xanh  
Những cây bàng, cây me, cây cơm nguội. 
Những con đường ngoại ô nắng chói 
Những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang. 
Nhớ phố Thâm Nghiêm rợp bóng cây
Tiếng ve ru những trưa hè
Hà Nội ơi
Nhớ phố Quang Trung, đường Nguyễn Du 
Những đêm hoa sữa thơm nồng


Hồ gươm hôm nay chiều về thu 
Mặt nước xanh xanh lặng lờ trôi 
Soi bóng tháp Rùa như đắm chìm trong nắng vàng 
Nghiêng nghiêng hàng dương liễu 
Mùa thu, cốm đầu mùa dịu ngọt. 
Trên cao, hoa sữa hương ngạt ngào. 
Và lá bay trong chiều thu, 
lá bay ven hồ Tây, 
lá bay trong lòng tôi
Trời Thủ Đô ngọt ngào hoa sữa 
Thơm tóc em từ câu hát ngày xưa 
Trời Thủ Đô dịu dàng hương cốm 
Xanh biếc xanh nụ hoa sữa trời xanh 
Hà Nội Ơi Thầm Hát Trong Tôi,
Một ngõ vắng xôn xao, nằm trong lòng phố lớn 
Một tiếng nói yêu thương, cho lòng thêm tơ vương 
Một đám lá thu bay, rắc vương đầy ngõ vắng 
Một chùm hoa trưa nắng, xôn xao cả lòng tôi

Tháng tám mùa thu,  lá khởi vàng em nhỉ 
Từ độ người đi, thương nhớ âm thầm 
Hà Nội mùa thu, 
cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, 
 phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.
Hà Nội mùa thu,
mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,
mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ,
cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua.
Hà Nội mùa thu, Hà Nội gió 
Xôn xao con đường xôn xao lá 
Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa 
Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa 
Hà Nội trong mắt ai, bao buồn vui góc phố em 
Nghe tiếng chuông ban chiều gọi ... 
Hà Nội trong mắt em, hay mùa thu tiếng lá rơi 
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng
Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô
Quán cóc liêu xiêu một câu thơ…
Mùi hoa sữa nồng nàn căn phòng nhỏ, 
Đêm cuối thu, trăng lạnh mờ sương.
 im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm 
Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về 
 mênh mông gương hồ hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ 
Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau 
Chiều Đông Hà Nội sương giăng phố vắng 
hàng cây lặng câm, hát câu mặc trầm 
Gió mùa đông bắc se lạnh
Chút lá thu vàng đã rụng, chiều nay cũng bỏ ta đi. 
Đêm mùa đông đi trên con đường quen 
Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ 
Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ? 
Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi… 
Em bên anh, ta bước đi nghe lòng nghĩ suy gì 
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
 Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Hà Nội Ngày Trở Về,
Chẳng thể nào qua hết từng con phố 
Nhưng còn đó mua thu, mùa thu đầy gió 
Và rêu phong bên những gốc cây già 
vội vã trở về vội vã ra đi,
xa mỗi hàng cây góc phố thân quen,

Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi 
Hà Nội ơi, phố phường dãi ánh trăng mơ 
Liễu mềm nhủ gió ngây thơ thấu chăng lòng khách bơ vơ 
Hà Nội Và Tôi,
Thời gian có bao giờ phôi phai. 
Như nước Hồ Gươm xanh vời vợi, 
Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối. 
Bước chân tôi qua bao nẻo đường. 
Vẫn mong một ngày trở về quê hương.



Chiều Hà Nội

Tác giả: Vũ Quang Trung
Hà Nội trong mắt ai, bao buồn vui góc phố em 
Nghe tiếng chuông ban chiều gọi ... 
Hà Nội trong mắt em, hay mùa thu tiếng lá rơi 
Và em đến với tôi một chiều, chiều Hà Nội 
Ngày lại ngày góc phố, anh trông tôi bước đi 
Từng giọt nắng hát ca, hòa nhịp trái tim 

Hà Nội trong mắt ai, bao buồn vui góc phố em 
Nghe tiếng chuông ban chiều gọi ... 
Hà Nội trong mắt em, hay mùa thu tiếng lá rơi 
Chiều hôm đó đến với tôi một chiều, chiều Hà Nội 
Ngày lại ngày góc phố, tôi lang thang bước đi 
Còn đâu nữa tiếng hát ca ngày nào với anh 

** 
Anh xa em, lá thu rơi, ngập đường ngập phố 
Anh xa em, đường phố như say, dòng người đó đây 
Anh xa em, để tiếng chuông khua lạnh lùng thành 
Đừng xa em, đến bên em, trọn đời hỡi anh

Hướng Về Hà Nội

Tác giả: Hoàng Dương
Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xôi 
Ánh đèn giăng mắc muôn nơi áo màu tung gió chơi vơi 
Hà Nội ơi, phố phường dãi ánh trăng mơ 
Liễu mềm nhủ gió ngây thơ thấu chăng lòng khách bơ vơ 

Hà Nội ơi, những ngày vui đă ra đi, 
Biết người có nhớ nhung chi, 
Hết rồi giây phút phân ly 
Hà Nội ơi, dáng huyền tha thướt đê mê, 
Tóc thề thả gió lê thê 
Biết đâu ngày ấy anh về 

Một ngày mùa chinh chiến ấy, 
Chim đã xa bầy mịt mờ bên trời bay 
Một ngày tả tơi hoa lá, 
ngóng trông về xa ... luyến thương hình bóng qua 

Hà Nội ơi, nước hồ là ánh gương soi, 
Nắng hè tô thắm lên môi, thanh bình tiếng guốc reo vui 
Hà Nội ơi, kiếp đời muôn hướng buông trôi 
Nhớ về người những đêm rơi 
Nhắn theo ngàn cánh chim trời 

2. 
Hà Nội ơi, hướng về thành phố xa xưa, 
Mắt buồn lồng những đêm mưa, 
Não nùng mây gió đong đưa 

Hà Nội ơi, nỗi lòng gởi gấm cho nhau, 
nhớ hoài chỉ biết thương đau, 
đắng cay chờ những kiếp sau. 

Hà Nội ơi, những ngày thơ ấu trôi qua, 
mái trường phượng vĩ dâng hoa 
dáng chiều ủ bóng tiên nga. 

Hà Nội ơi, mắt huyền ngây ngất đê mê, 
tóc thề thả gió lê thê, cứ tin ngày ấy anh về 

Một ngày tàn cơn chinh chiến, 
lửa khói lắng chìm, tìm về nơi bờ bến 
Một ngày hồng tươi hoa lá 
Hát câu tình ca nói lên lời thiết tha 

Hà Nội ơi, biết người còn có trông mong, 
Hướng về ai nữa hay không những ngày xa vắng bên sông. 

Hà Nội ơi, những chiều sương gió dâng khơi 
Có người lặng ngắm mây trôi, 
Biết bao là nhớ tơi bời ...

Hà Nội Mùa Thu


Tác giả: Vũ Thanh

Em nghe chăng, trong lắng sâu nơi hồng trái tim mình 
Hà Nội mùa thu, ôi sao xuyến trong lòng ta 
Như bâng khuâng nghe gió đưa 
Vang vọng giữa Ba Đình 
Lời Người thu năm ấy 
Màu cờ thu năm ấy 
Vẫn đây xanh trời mây 

Thu đi dài năm tháng 
Vinh quang và duyên dáng 
Cho ta khuôn mặt sáng ngời 
Dáng vóc của Thủ Đô 
Ôi sao yêu quý, Hà Nội ơi! 

Em bên anh, ta bước đi nghe lòng nghĩ suy gì 
Hà Nội, tim ta đó 
Dặm dài trong gian khó 
Vẫn ngát xanh, xanh mùa thu

Hà Nội Và Tôi

Tác giả: Nhạc Lê Vinh, thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường

Nơi tôi sinh Hà Nội. 
Ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy. 
Ngõ nhỏ phố nhỏ, nhà tôi ở đó. 
Đêm lặng nghe trong gió 
Tiếng sông Hồng thở than. 
Những ngày tôi lang thang, 
Tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội. 
Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi. 
Mộc mạc thôi mà sao tôi nhớ mãi. 
Tuổi thơ đã đi qua không trở lại. 
Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi. 
Hà Nội ơi! Hà Nội ơi ! 
Cái ngày tôi chia xa Hà Nội, 
Giờ ra đi mới thấy lòng tiếc nuối. 
Những kỷ niệm một thời nông nổi, 
Cứ thôi thúc hoài, khắc khoải nơi trái tim. 
Hà Nội ơi ! Hà Nội ơi! 
Khát vọng trong tôi, tình yêu trong tôi. 
Thời gian có bao giờ phôi phai. 
Như nước Hồ Gươm xanh vời vợi, 
Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối. 
Bước chân tôi qua bao nẻo đường. 
Vẫn mong một ngày trở về quê hương. 
Ngõ nhỏ, phố nhỏ nhà tôi ở đó. 
Trong giấc mơ tôi vẫn thầm mơ.

Có phải em mùa thu Hà Nội

Nhà thơ Tô Như Châu

Tháng tám mùa thu 
    lá khởi vàng em nhỉ 
Từ độ người đi 

    thương nhớ âm thầm 

Chiều vào thu nghe lời ru gió 
Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên 
Mắt nai đen mùa thu Hà Nội 
Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương 

May mà có em cho đường phố vui 
May còn chút em trang sức sông Hồng 
Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm 
Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng 

Thôi thì có em đời ta hy vọng 
Thôi thì có em sương khói môi mềm 
Có phải em mùa thu Hà Nội 
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh 
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát 
Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều 
Có phải em mùa thu Hà Nội 
Nghìn năm sau níu bóng quay về 

Phải nơi đây miền Thanh, Nghệ Tĩnh 
Phải nơi đây Hồng Lĩnh - Ba Vì 
Phải nơi đây núi Nùng, sông Nhị 
Lớn đậy con người đất Tổ Hùng Vương 
Anh sẽ đi 
Cả nước Việt Nam yêu dấu 
Đẹp quê hương gặp lại tình người 
Bước nhỏ long lanh hồn nghệ sĩ 
Mơ Quang Trung vó ngựa biên thuỳ 
Ngày anh đi 
Nhất định phải có em 
    đường cỏ thơm giong ruổi 
Sẽ ghé lại Thăng Long 
    thăm Hoàng Thành, Văn Miếu 
    chắc rêu phong đã in dấu bao ngày 

Đã nghe 
    bập bùng trống trận 
Ngày chiến thắng Điện Biên 
Sáng hồn lửa thiêng 
Xuôi quân về giữ quê hương 
Hôm nay mùa thu 
Gió về là lạ 
Bỗng xôn xao con tim lời lá 
Bỗng xôn xao rơi vàng tiếng gọi 
Lệ mừng gặp nhau ngàn phím dương cầm 

Có phải em mùa thu Hà Nội 
Ngày sang thu lót lá em nằm 
Bên trời xa sương tóc bay 
Hà Nội ơi em có hay 
Quê hương thần thoại hiển linh hồn sông núi 
Nắng thu muôn màu rực rỡ trong hồn anh


Đà Nẵng, tháng 8-1970

 Hà Nội mùa vắng những cơn mưa

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa
Cái rét đầu đông khăn em hiu hiu gió lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp
Đường cổ ngư xưa chầm chậm bước ta về

[Điệp khúc:]
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng
Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô
Quán cóc liêu xiêu một câu thơ
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ

Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Hơi ấm trao em tuổi thơ ngây
Tưởng như, tưởng như còn đây


Nhớ về Hà Nội

Tác giả : Hoàng Hiệp: 
Ngày trước cứ 5h chiều,đài truyền hình Hà nội lại phát bài này hoặc bài "Trời Hà nội xanh". Hồng Nhung vẫn là ca sĩ hát bài này hay nhất. Nhưng kể từ khi vào SG chị đã bị  mất chất, hát không còn hay như xưa. Giờ đây nếu nghe Hồng Nhung hát lại bài này thì sẽ rất thất vọng, Cứ mỗi lần đến câu " đất rung ,ngói tan, gạch nát"  tưởng như đất đang rung thật dưới chân mình. Bài ca này sẽ đi cùng năm tháng, những ca sĩ này chẳng ở cùng tháng năm. Mỗi lần bài hát cất lên, cha tôi lại kể về kỷ niệm chiến tranh. Nhà tôi ở ngay Ô chợ dừa , năm đó gia đình người bạn thân của bố tôi gồm 9 người, cha mẹ chồng, vợ chồng người bạn và 5 đứa con, đã chết mất xác khi bom rơi trúng hầm, Và phố Khâm Thiên hoang tàn đổ nát sau trận bom hàng tháng sau vẫn phải phun foocmon để tránh mùi thối dó xương thịt người dính trên các bức tường đổ nát và những đống gạch vụn. Không thể quên và không đường phép quên  những ký ức đau thương đó.

Dù có đi bốn phương trời lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, Thủ Đô yêu dấu
Một thời đạn bom, một thời hòa bình 

Nhớ phố Thâm Nghiêm rợp bóng cây
Tiếng ve ru những trưa hè
Và nhớ những công viên vừa mới xây
Bước chân em chưa mòn lối
Ôi nhớ Hồ Gươm xanh thắm 
Nơi Tháp Rùa nghiêng soi bóng 
Thành cũ Thăng Long hồn nước non thiêng 
Còn lắng đâu đây dấu xưa oai hùng
Hà Nội ơi
Nhớ những cơn mưa dài cuối đông
Áo chăn chưa ấm thân mình
Và nhớ lúc bom rơi thời chiến tranh
Đất rung ngói tan gạch nát
Em vẫn đạp xe ra phố
Anh vẫn tìm âm thanh mới
Bài hát đôi ta là khúc quân ca
Là ước mơ xa hướng lên Ba Đình
Tràn niềm tin

Nhớ những con đê thành lối xe
Bước chân năm tháng đi về
Và nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya 
Hướng ra Đống Đa, Cầu Giấy
Ôi nhớ Thủ Đô năm ấy
Ta đánh giặc trên mâm pháo
Truyền thống cha ông gìn giữ non sông 
Từ thuở Thăng Long vẫn mang trong lòng
Hà Nội ơi
Nhớ phố Quang Trung, đường Nguyễn Du 
Những đêm hoa sữa thơm nồng
Và nhớ, nhớ bao khuôn mặt mến thân 
Đã quen bước chân giọng nói
Ôi nhớ chiều ba mươi Tết
Chen giữa đào hoa tươi thắm
Đường phố đông vui chờ đón tân niên
Là phút thiêng liêng lắng nghe thơ người
Hà Nội ơi
Dù có đi bốn phương trời lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, Thủ Đô yêu dấu
Một thời đạn bom, một thời hòa bình

Hà Nội Đêm Trở Gió 


Tác giả: Trọng Đài
Những con đường thân quen còn đó
Tiếng rao vang đâu đây nghe động trời đêm.
Hồng Hà ơi buồm ai khe khẽ thuyền về
Cành me thì thầm gục đầu vào dĩ vãng
Tiếng ve kêu râm ran suốt đêm hè
Giọng dân ca sao gợi nhắc hồ Gươm.
Hà Nội ơi xanh xanh liễu rủ mặt hồ Gươm
Cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng
Con sóng nào vẫn vỗ về vào đam mê
Hà Nội ơi, Hà Nội ơi.
[ĐK:]
Ta nhớ không quên những tháng năm qua
Một nét riêng tư gợi nhắc cho ai
Là nhắc đến những kỷ niệm đã qua.
Hà Nội ơi nhớ về mùa thu tháng mười
Áo học trò xanh những hàng me
Hà Nội ơi ta nhớ không quên
Hà Nội ơi trong trái tim ta.
Chiều mùa thu gió về rộng trên phố phường
Nắng vàng hồng tươi những nụ cười
Hà Nội ơi ta nhớ không quên
Hà Nội ơi trong trái tim ta.
Hà Nội ơi tươi xanh màu áo học trò

--- Em ơi Hà Nội phố ---

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ

Nhớ Mùa Thu Hà Nội

(Trịnh Công Sơn)
Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, 
nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu. 

Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, 
mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió, 
mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, 
cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua. 

Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi. 
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời. 

Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người, 
lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai, 
sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi, 
sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi. 

Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người ... 
Để nhớ mọi người.

 Nổi Lòng Người Đi

Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám, khi vừa biết yêu! 
Bao nhiêu mộng đẹp yêu thương thành khói tan theo mây chiều 
Hà Nội ơi, nào biết ra sao bây giờ? 
Ai đứng trông ai ven hồ, khua nước trông như ngày xưa. 

Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu, xuân tròn đắm say 
Đôi tay ngọc ngà dương gian tình ái, em đong thật đầy! 
Bạn lòng ơi, ngày ấy tôi mang cây đàn 
Quen sống ca vui bên nàng, nay khóc tơ duyên lìa tan! 

Giờ đây biết ngày nào gặp nhau? 
Biết tìm về nơi đâu, ân ái trao nàng mấy câu? 
Thăng Long ơi, năm tháng vẫn trôi giữa dòng đời 
Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi, Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai mờ! 

Hôm nay Sài Gòn bao nhiêu tà áo khoe mầu phố vui 
Nhưng riêng một người tâm tư sầu vắng đi trong bùi ngùi! 
Sài Gòn ơi, mộng với tay cao hơn trời 
Tôi hái hoa tiên cho đời, để ước mơ nên đẹp đôi!

Mong Về Hà Nội

Nhạc sĩ: Dương Thụ

Những con đường rất xanh của Hà Nội. 
Những cây bàng, cây me, cây cơm nguội. 
Những con đường ngoại ô nắng chói 
Những con đường đầy hoa tháng sáu hè sang. 

Những phố phường rất xưa của Hà Nội. 
Những hàng đào, hàng ngang, hàng vải 
Những phố phường dọc ngang lối cũ 
Những mái nhà ngẩn ngơ nỗi nhớ 
trên từng viên ngói vỡ. 

Tôi mong về Hà Nội 
Để nghe gió sông hồng thổi 
Để thương áo lên cài vội 
Một chiều đông rét mướt 

Tôi Mong về về hà nội 
Tìm lại tiếng ve này trẻ dại 
Giọt sương rớt trên cành đào phai 
Mùi hương ngát nghi tàm thủa ấy 

Những hạt mưa bụi rơi


Ngõ Vắng Xôn Xao

Tác giả: Trần Quang Huy

Một ngõ vắng xôn xao, nằm trong lòng phố lớn 
Một tiếng nói yêu thương, cho lòng thêm tơ vương 
Một đám lá thu bay, rắc vương đầy ngõ vắng 
Một chùm hoa trưa nắng, xôn xao cả lòng tôi (*1) 

Tôi yêu người, làm một bông hoa nắng (*2) 
Tôi yêu người, làm ngõ vắng dịu êm (*3) 
Trong yên lặng, mà lại mênh mông lắm 
Hãy ngước nhìn kìa trời xanh bao la ! 

Vì nắng mãi nên mưa 
Gội trưa hè loang nước 
Vì muốn nói với nhau 
Nên nhìn nhau thêm lâu 
Chiều ngõ vắng xôn xao 
Có thêm bầy bé gái 
Cùng nhảy dây khoe áo 
Giăng hoa ngập hồn tôi 

Khi con người để lòng yêu ngõ vắng (*4) 
Thêm rung động, được đứng ngắm trời mây (*5) 
Ai đã từng một lần qua nơi ấy 
Khi xa rồi lòng bỗng thấy xôn xao !


Chiều Hồ Gươm

Nhạc sĩ: Trần Thụ
Hồ gươm hôm nay chiều về thu 
Làn nước xanh xanh lặng lờ trôi 
Soi bóng tháp rùa 
Như đắm chìm trong nắng vàng 
Nghiêng nghiêng hàng dương liễu 
Hồ gươm thân yêu của thủ đô 
Hồ gươm bông hoa của thành phố 
Tỏa hương ngát lành 
Trong mỗi người 
Như nhớ lại bao nhiêu kỉ niêm xưa 
Trăng vàng mùa thu từ từ lên từ từ lên 
Ngời chiếu sáng xung quanh hồ 
Đường phố vui đón ánh trăng ngà 
Những đôi lứa bên nhau nụ cười thắm 

Hồ gươm hôm nay chiều về thu 
Làn nước xanh xanh lặng lờ trôi 
Lung linh ánh đèn muôn sắc màu 
Như đắm chìm trong sương chiều buông xuống 

Hồ gươm thân yêu của thủ đô 
Hồ gươm bông hoa của thành phố 
Tỏa hương ngát lành 
Trong mỗi người như nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm xưa 

Hồ gươm hôm nay chiều về thu 
Mặt nước xanh xanh lặng lờ trôi 
Soi bóng tháp Rùa như đắm chìm trong nắng vàng 
Nghiêng nghiêng hàng dương liễu 

Hồ gươm thân yêu của thủ đô 
Hồ gươm bông hoa của thành phố 
Tỏa hương ngát lành trong mỗi người 
Như nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm xưa 

Trăng vàng từ từ lên từ từ lên 
Ngời chiều sáng xung quanh hồ 
Rạng rỡ soi sáng những gương mặt 
Những đôi mắt ánh lên niềm hẹn ước 

Hồ gươm hôm nay chiều về thu 
Mặt nước xanh xanh lặng lờ trôi 
Lung linh ánh đèn muôn sắc màu 
Trong sương chiều buông xuống

Đoản Khúc Thu Hà Nội (Đoản Khúc Mùa Thu Hà Nội)

Tác giả: Trịnh Công Sơn

Bởi vì mùa thu tôi ở lại 
Hà Nội mùa thu Hà Nội thu 
Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ 
Không bởi vì em hay vì em 
Hà Nội mùa thu Hà Nội gió 
Xôn xao con đường xôn xao lá 
Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa 
Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa 
Bởi vì mùa thu tôi ở lại 
Hồng má môi em hồng sóng xa 
Vì một bàn tay không ngần ngại 
Tặng hết cho tôi một phố chờ 
Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi!

Thu Quyến Rũ -  

Sáng tác: Đoàn Chuẩn - Từ Linh 

Anh mong chờ mùa Thu! 
Trời đất kia ngả màu xanh lơ... 
Ðàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa... 
Bên những bông hồng đẹp xinh! 

Anh mong chờ mùa Thu! 
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai... 
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay 
Mùa Thu quyến rũ Anh rồị! 

Mây bay về đây cuối trời 
Mưa rơi làm rụng lá vàng 
Duyên ta từ đây lỡ làng 
Còn đâu những chiều 
Dệt cung đàn yêụ? 

Thu nay vì đâu nhớ nhiều 
Thu nay vì đâu tiếc nhiều 
Ðêm đêm nhìn cây trút lá 
Lòng thấy rộn ràng 
Ngỡ bóng ai về... 

Anh mong chờ mùa Thu! 
Tà áo xanh nào về với giấc mơ 
Màu áo xanh là màu Anh trót yêu! 
Người mơ không đến bao giờ...

Nỗi Nhớ Mùa Đông

Tác giả: Phú Quang
Dường như ai đi ngang cửa, 
Gió mùa đông bắc se lòng 
Chút lá thu vàng đã rụng 
Chiều nay cũng bỏ ta đi. 
Nằm nghe xôn xao tiếng đời 
Mà ngỡ ai đó nói cười 
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy 
Giờ đây cũng bỏ ta đi. 

Làm sao về được mùa đông 
Dòng sông đôi bờ cát trắng 
Làm sao về được mùa đông 
Để nghe chuông chiều xa vắng 
Thôi đành ru lòng mình vậy 
Vờ như mùa đông đã về 

Làm sao về được mùa đông 
Dòng sông đôi bờ cát trắng 
Làm sao về được mùa đông 
Mùa thu cây cầu đã gãy 
Thôi đành ru lòng mình vậy 
Vờ như mùa đông đã về


Lãng Đãng Chiều Đông Hà Nội

Tác giả: Phú Quang
Chiều đông sương giăng phố vắng 
hàng cây lặng câm, hát câu mặc trầm 
Ta còn chờ ai, nhạt phai sắc nắng 
Heo mây tan nhòa, bao giấc mơ xưa 
Giờ em mong manh như khói, 
Giờ ta nắng đã chiều rồi 
Tình xưa giờ như chiếc lá bay đi phương nào, tan tác muôn nơi 
Chợt nhớ ngày ấy, khi em qua phố một chiều 
Trao cho ta ấm nụ hôn dại, và vòng tay khao khát mong manh 
Chiều nay mình ta lang thang trên phố nhạt nhòa 
Sương giăng trắng niềm mong chờ 
Chợt chiều đông lạnh giá đến bơ vơ...

Im Lặng Đêm Hà Nội


Tác giả : Phú Quang
Chỉ còn mùa hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ, 
Đêm cuối thu, trăng lạnh mờ sương.
Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm 
Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về 
Chỉ còn mênh mông gương hồ, 
Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ 
Chỉ còn mênh mông gương hồ, 
Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau 
Chỉ còn hơi ấm mối t́ình đầu 
Em đi có đôi lần nhìn lại 
Chỉ còn em còn em im lặng đến tê người 

Hà Nội Trái Tim Hồng

Tác giả: Nguyễn Đức Toàn
Tôi hát bài ca ngợi ca Hà Nội,
ôi thủ đô tha thiết trong trái tim tôi.
Hàng cây xanh bao mùa lá đỏ,
con sông Hồng chảy dài nhung nhớ,
mùa thu đi qua từng phố nhỏ,
ôi Hồ Gươm, như một bài thơ. 
Hà Nội ơi có tự bao giờ,
mấy nghìn năm chói chang rực rỡ.
Hà Nội ơi náo nức bài ca,
vẫn âm vang, trong tâm hồn ta.
Người Hà Nội hôm nay ra đi,
mang theo mình bao nhiêu nỗi nhớ.
Những ánh đèn qua ô cửa sổ,
bầu trời đêm, cháy bỏng tình yêu.
Một chàng trai là chiến sỹ biên phòng,
một cô gái lên đường đi xa,
vẫn thủy chung với cả tấm lòng.
Hà Nội ơi, một trái tim hồng.

Hà Nội Ơi Thầm Hát Trong Tôi - 


Đi bên em trên đường Hà Nội 
Gió mùa Đông về nhè nhẹ mưa rơi 
Em lặng im thẹn thùng chẳng nói 
Chỉ để thương để nhớ trong tôi 
Mà để thương để nhớ trong tôi. 

Trời Thủ Đô ngọt ngào hoa sữa 
Thơm tóc em từ câu hát ngày xưa 
Tôi thấy như ấm từ hơi thở 
Mặt đường khuya nhẹ bước thân quen 
Hà Nội trên cao mây trời lộng gió 
Dáng thanh thanh trong sáng hồn thơ 
Tôi thấy như hoa đào chớm nở 
Một mùa xuân trong dáng đợi chờ. 

Trời Thủ Đô dịu dàng hương cốm 
Xanh biếc xanh nụ hoa sữa trời xanh 
Tôi thấy như trời đang đứng lặng 
Bài tình ca thầm hát trong tôi. 

Hà Nội lung linh lay hồ gió lộng 
Nói đi em câu nói mộng mơ 
Tôi thấy như hoa đào chớm nở 
Một mùa xuân duyên dáng đợi chờ. 

Hà Nội ơi, thầm hát trong tôi.

Hà Nội Ngày Trở Về

Tác giả: Phú Quang
Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ 
Tôi vội vã trở về 
Lấy cho mình dù chỉ là chút bóng đêm trên đường phố quen 
Dù chỉ là 1 chiều hương giăng lối cũ 
Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa Ô 
Như ngày xưa mỗi lần chạm vai gầy aó me. 
Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế 
Như giòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi 
vội vã trở về vội vã ra đi 
Chẳng thể nào qua hết từng con phố 
Nhưng còn đó mua thu, mùa thu đầy gió 
Và rêu phong bên những gốc cây già 
Vội vã trở về cùng tháng năm xưa 
Sau những con đường dầu dãi nắng mưa 
Bên quán ngọ em buồn nghe lá trút 
Chiều mưa sa giăng kín phố dài 

Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ 
Tôi vội vã trở về để nghe tim rưng rưng trong nước hồ thu

Hà Nội Ngày Chia Xa

Tác giả: Hữu Xuân & Lê Kim Thanh

Mai ta xa rồi rời xa Hà Nội
xa mỗi hàng cây góc phố thân quen,
từng tiếng chuông chùa ngân nga chiều độ
mặt Hồ Gươm lung linh những ánh đèn.

Hà Nội ơi, bao nhiêu cho gió
xao động lòng ta đến tận bao giờ.
Nước Tây Hồ thì thầm con sóng
chiều bình yên nghe gió hát xôn xao.

Đành lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi
dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến.
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa
những kỉ niệm xưa có bao giờ quên. 

Ước một ngày ta trở lại đây
nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội. 
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy
xa nhau rồi, xa nhau rồi
lại gặp Hà Nội ơi…

Hà Nội Mùa Lá Bay

Tác giả : Hữu Xuân

Mùa thu, xanh một trời Hà Nội, 
em nghe thu hát ngang lưng trời . 
Từng con đường năm xưa, 
lối ta đi qua những ngày thơ ấu... 
Trong tim tôi Thăng Long Hà Nội, 
dẫu cách xa tôi vẫn yêu người . 
Ở nơi ấy giữ bao nhiêu kỷ niệm đời tôi . 
Mùa thu, cốm đầu mùa dịu ngọt. 
Trên cao, hoa sữa hương ngạt ngào. 
Hồ Tây chiều hôm nay, nỗi nhớ ai những tháng ngày xưa ấy. 
Mưa Ngâu rơi, rơi trên mặt hồ . 
Gió heo may tím ngát mong chờ . 
Tà áo trắng, tóc em bay trong chiều mùa thu. 
Ôi mùa thu, mùa thu Hà Nội, 
Trời xanh trong chẳng đâu xanh hơn thế. 
Và lá bay trong chiều thu, 
lá bay ven hồ Tây, 
lá bay trong lòng tôi

Đêm Mùa Đông Hà Nội

Tác giả: Hoàng Phúc Thắng

Đêm mùa đông đi trên con đường quen 
Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ 
Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ? 
Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi… 

Đi tìm em ta men theo thời gian 
Qua tháng năm và mùa đông ấy 
Cho dù xa lòng ta vẫn nhớ 
Hà Nội ơi đêm mùa đông, Hà Nội ơi… 

Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mưa 
Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc 
Ơi đêm mùa đông Hà Nội buông hơi thở 
Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mưa

Chiều Mưa Hà Nội

Tác giả : Nguyễn Tiến
Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào nỗi nhớ 
Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào kỷ niệm! 
Mưa, mưa về trên phố xin hạt mưa rơi 
Về nơi miền thương nhớ 
Em gửi cơn mưa chiều về phương anh. 

Mưa mưa về trên phố nhớ chiều Hồ Tây 
Ai đợi chờ ai buông dài tóc mềm 
Ánh đèn vàng ngoại ô, đưa em về phố vắng 
Anh đếm hạt mưa rơi, đêm Hà Nội 
Hạt mưa bay bay vương đầy mái tóc 
Để chiều nay mưa rơi, đưa em vào nỗi nhớ... 

Mưa, mưa từ biển vắng xin hạt mưa rơi 
Về nơi miền thương nhớ 
Anh gửi cơn mưa chiều về phương em 
Mưa, mưa về trên phố nhớ chiều Hồ Tây 
Ai đợi chờ ai buông dài tóc mềm 
Giữa ngàn đảo trùng xa yêu từng hạt mưa rơi 
Ôi nhớ Hồ Gươm soi đêm Hà Nội 
Hạt mưa bay bay vương đầy vai áo 
Đảo chiều nay mưa rơi, đưa anh vào nỗi nhớ... 

Chia tay chiều mưa rơi 
Nụ hôn đầu nhớ mãi 
Gửi về đảo xa khơi 
Hà Nội chiều mưa... 

Anh đi chiều mưa rơi 
Nụ hôn đầu nhớ mãi 
Bao nhiêu hạt mưa rơi 
Đong đầy bấy nhiêu tình...! 
Comments